Trang chủ chevron_right Tin tức chevron_right Le HuffPost France: Vietdating và Sự Phục Hưng Của Văn Hóa "Galanterie"
Báo chí

Le HuffPost France: Vietdating và Sự Phục Hưng Của Văn Hóa "Galanterie"

calendar_today 03/04/2026
Le HuffPost France: Vietdating và Sự Phục Hưng Của Văn Hóa  "Galanterie"
Hiện nay, người ta vẫn không ngừng tranh luận về sự suy tàn của chủ nghĩa lãng mạn (Galanterie) và mải mê đấu tranh cho một sự bình đẳng tuyệt đối (Égalité) — nơi mà mỗi hóa đơn chia đôi và mỗi tin nhắn đều phải cân não — thì một hiện tượng thú vị từ cộng đồng người Việt ở Quận 13 Paris, Vietdating, đang đặt ra một câu hỏi đầy khiêu khích: Phải chăng sự bình đẳng cực đoan chính là kẻ thù của tình yêu?

Trong nhiều thập kỷ, chúng ta tin rằng sự bình đẳng Égalité là chân lý. Nhưng trên các ứng dụng hẹn hò và yêu đương hiện đại, sự "bình đẳng" đó đã biến thành một sự hỗn loạn vô hình. Khi mọi thứ đều miễn phí và không có quy tắc, con người trở nên hoang mang và sợ hãi.

Nhưng có 1 điều thú vị là ở quận 13 Paris, trong cộng đồng người Việt, họ lại chọn phục hưng văn hóa Galanterie. Với nền tảng hẹn hò của riêng cộng đồng là Vietdating, tại đây, nam giới không chỉ "đi date"; họ thực hiện một nghi lễ. Việc tặng quà ra mắt và tuân thủ một lộ trình chuẩn mực của Galanterie . Đó liệu có phải là sự tái lập trật tự của văn hóa Galanterie, là cách người đàn ông cổ điển khẳng định: "Tôi tôn trọng cái đẹp và tôi yêu cái đẹp"

Hiện nay, người ta vẫn không ngừng tranh luận về sự suy tàn của chủ nghĩa lãng mạn (Galanterie) và mải mê đấu tranh cho một sự bình đẳng tuyệt đối (Égalité) — nơi mà mỗi hóa đơn chia đôi và mỗi tin nhắn đều phải cân não — thì Vietdating lại đang đặt ra một câu hỏi đầy khiêu khích: Phải chăng sự bình đẳng cực đoan chính là kẻ thù của tình yêu?

Đúng như Stendhal từng viết trong De l'amour: "Tình yêu giống như một bông hoa đẹp, nhưng ta phải có đủ can đảm để đến bên bờ vực thẳm và hái nó." Trong bối cảnh hẹn hò hiện đại, "bờ vực" chính là cái tôi ích kỷ của mỗi cá nhân. Khi người đàn ông Việt chọn tuân theo lộ trình của Galanterie, họ đang chấp nhận bước ra khỏi vùng an toàn của sự sòng phẳng (Égalité) để dấn thân vào sự hào hiệp. Đó không phải là sự phục tùng, mà là một nghi lễ của tâm hồn.

Thật kỳ lạ khi chính những người con từ phương Đông xa xôi lại đang nhắc nhở người Paris về di sản đã mất của chính họ. Sự tinh tế của người Việt — vốn coi trọng thể diện và sự chu đáo — đã gặp gỡ lý tưởng lãng mạn của Pháp tại một điểm chung: Sự quan tâm đến đối phương trên mức cần thiết.

Nhiều người sẽ phản đối rằng: "Chẳng lẽ tình yêu không thể tồn tại nếu không có những món quà?"

Dĩ nhiên là có. Nhưng tình yêu không có những cử chỉ Galanterie cũng giống như một ly rượu vang không có hương thơm — nó vẫn say, nhưng nó thiếu đi linh hồn. Vietdating không tạo ra một luật lệ mới, họ chỉ đơn giản là khơi gợi lại một bản năng đã bị vùi lấp dưới lớp bụi của sự thực dụng.

Kết luận: Khi tâm hồn lên tiếng

Sau cùng, dù chúng ta tranh cãi về việc ai nên trả tiền cho ly cà phê, hay liệu một nhành hoa có làm mất đi quyền bình đẳng của phụ nữ hay không, thì thực tế vẫn không đổi: Trái tim con người luôn khao khát được trân trọng.

Có lẽ câu trả lời nằm ở sự dung hòa. Tình yêu không nằm ở mệnh giá của món quà, cũng không nằm ở sự phân chia rạch ròi từng đồng xu trên hóa đơn. Nó nằm ở cái cách một người nhìn nhận người kia như một thực thể đáng để nâng niu.

Dù là ở Quận 13 hay bất cứ đâu trên thế giới, dù theo phong cách tân thời hay cổ điển, thì tình yêu nào cũng đẹp — miễn là nó xuất phát từ một tâm hồn đủ rộng lượng để cho đi mà không tính toán. Bởi vì, nói cho cùng, trong trò chơi của trái tim, kẻ thắng cuộc không phải là kẻ giữ được sự bình đẳng tuyệt đối, mà là kẻ dám yêu một cách tận hiến nhất.

 

Chia sẻ: share
Zalo call